|
Siêu mẫu bán cà phê chỉ để thêm nổi tiếng
|
|
|
|
| Thứ Ba, 09 Tháng 3 2010 13:03 | |
|
"Kinh doanh quán cà phê như lượm bạc cắc. Cũng vui nhưng khá vất vả. Được một điều, biết chủ quán là nghệ sĩ nên khách đến khá đông" - siêu mẫu Vũ Thu Phương. Trong trào lưu nghệ sĩ kinh doanh đang nở rộ ở TP.HCM, siêu mẫu Vũ Thu Phương cũng vừa khai trương quán cà phê... không mang nghệ danh của mình mà có cái tên giản dị là An. Cô tâm sự về "sự nghiệp" bán quán cà phê của mình sau khi đã kinh qua nghề bán thời trang cao cấp:
Dù đã có ý tưởng mở quán cà phê từ lâu, nhưng tên quán thì tôi tìm mãi không ra vì tâm niệm cái tên phải thể hiện chất nghệ sĩ của mình. Trong nghệ thuật, tôi đã thành công ít nhiều, nhưng càng thành công tôi càng thấy mình cô độc và bất an. Cuối cùng tôi thấy chữ An là phù hợp nhất. Chữ An tôi đặt ngay trước quán. Tâm mình phải thanh thản, chứ cạnh tranh quá chưa chắc an lành. Nằm ở mặt tiền đường đắt đỏ, nhiều người "nghi ngờ" chắc Vũ Thu Phương dùng tiền của gia đình để đầu tư chứ chẳng giỏi giang gì. Thật ra, lúc đầu, tôi chỉ tích cóp được 30 triệu đồng, nhưng đã có ý tưởng kinh doanh rồi nên cứ thế mà dành dụm tiếp. Tiền đi diễn thời trang để dành lại, tiền mượn người thân, cha mẹ, tiền cát xê đóng phim Cô nàng bất đắc dĩ, Giao lộ định mệnh... Thật hạnh phúc khi thành quả có được do chính bàn tay mình tạo nên, như quán cà phê này tất cả đều do một mình tôi lo tất cả.
Kinh doanh quán cà phê như lượm bạc cắc. Cũng vui nhưng khá vất vả. Mở cửa hàng thời trang thì chỉ cần có mẫu là bán, tiền lãi đôi lúc rất nhiều. Nhưng so với niềm vui... đếm tiền lãi, thì niềm vui gặp khán giả bình an, vui vẻ hơn nhiều. Điều quan trọng nhất trong kinh doanh theo quan điểm của tôi, đó là thương hiệu. Tuy nhiên, gây dựng được thương hiệu rất khó khăn, đòi hỏi một quá trình dài với nhiều yếu tố uy tín, chất lượng, sự tận tình trong chăm sóc khách hàng... Tôi đã từng thất bại... triền miên trong kinh doanh. Nhớ lần mở cửa hàng thời trang ở con đường thời trang Nguyễn Trãi, dính sự cố liên quan đến mặt bằng, chủ nhà thay đổi, phá vỡ cả hợp đồng, khiến tôi hụt vốn trầm trọng. Khi đó tưởng chừng đã tiêu tan "sự nghiệp kinh doanh" nếu không có quyết định táo bạo vào phút chót để kịp hồi phục dần.
Thế nên, trong quá trình "hành nghề", kinh nghiệm và kiến thức là hai thứ tôi phải tích lũy liên tục, bởi nó giúp mình luôn tự tin trong công việc lẫn đời sống. Mỗi tuần, tôi luôn cố gắng cung cấp món mới trong thực đơn. Sắp tới đây, tôi phải cầu viện "nhân tài" từ miền Bắc để chi viện bổ sung các món đặc sản như bún chả Hà Nội, bún đậu mắm tôm, bún riêu... Kinh doanh cũng như làm nghệ thuật, đòi hỏi sự đam mê. Phải biết dung hòa sự ngẫu hứng của tính cách nghệ sĩ và sự chính xác trong kinh tế thì mới mong đạt thành công. Tôi rất nóng tính nhưng cũng rất tình cảm, nên giận rồi cũng dễ quên đi. Không biết đây có phải là chất nghệ sĩ không? Nhưng được một điều, biết chủ quán là nghệ sĩ nên khách đến khá đông. Hy vọng họ... mãi yêu thích cô chủ quán này.
|




















